Thời Kì Hậu Bất Bại(2006-2008) của Arsenal trong FO3 - Phần 1

Thời Kì Hậu Bất Bại(2006-2008) của Arsenal trong FO3 - Phần 1
09:02 14/03/2015 kunshine8x

Sau khi bước qua thời kì huy hoàng nhất trong lịch sử câu lạc bộ (CLB), Arsenal bước vào giai đoạn chuyển giao với nhiều biến động. Những ngôi sao đã đem lại vinh quang cho các Pháo thủ lần lượt rời CLB để nhường chỗ cho những cầu thủ trẻ đầy tài năng, nhiệt huyết nhưng thiếu kinh nghiệm và bản lĩnh.

Chính sự non kém này đã khiến Arsenal dần hụt hơi trong cuộc chiến giành danh hiệu với Manchester United và Chelsea. Mặc cho lối chơi tấn công đẹp mắt có thể khiến các cổ động viên tạm thời quên đi cơn khát danh hiệu, nhưng xét cho cùng, Arsenal đã không còn giữ được vị thế của mình.

Không hẳn là Pháo thủ không biết cách chơi thực dụng. Họ đã gần như chạm đến chiếc cúp Champion League với 1 hàng phòng ngự cực kì chắc chắn, giữ sạch lưới sau 10 trận đấu tại Champion League, hạ gục cả những đối thủ sừng sỏ và lì lợm như Juventus, Real Madrid, Villarreal và chỉ gục ngã trước Barcelona khi thi đấu với 10 người trên sân.

Khác hẳn với lối đá cống hiến thường thấy ở Premier League, Arsenal chơi chặt chẽ khi thi đấu ở Champion League với đội hình 4-5-1. Dù vậy, họ vẫn không thể lên ngôi vô địch tại đấu trường lớn nhất đất Âu.

2 đội hình gắn liền với Arsenal trong thời kì này là 4-5-1 và 4-4-2, với 2 hình ảnh hoàn toàn tương phản.

4-5-1: Khi Pháo thủ chơi thực dụng

Không còn nhiều ngôi sao trong đội hình, Arsenal buộc phải lựa chọn lối chơi thận trọng để đối đầu với các đội bóng hàng đầu châu Âu. Không quá chú trọng những pha phối hợp đẹp mắt, thay vào đó là sự chặt chẽ trong phòng ngự được đặt lên hàng đầu. Phương pháp phòng ngự khu vực kết hợp với sự đa năng của hàng tiền vệ là điểm mấu chốt của đội hình 4-5-1 này.

Nhìn chung, 4-5-1 là đội hình khá cơ động, có thể chuyển từ phòng ngự sang tấn công rất dễ dàng nhưng khi chơi thiên về phòng thủ chặt, 4-5-1 lại tạo ra 2 lớp phòng ngự chắc chắn, với 1 tiền vệ phòng ngự làm cầu nối giữa hai lớp. 2 tiền vệ trung tâm và 2 tiền vệ cánh đều có xu hướng hoạt động rộng và lùi về rất sâu khi tham gia phòng ngự.

Các cầu thủ ở hàng phòng ngự luôn giữ cự ly trung bình ngắn, đủ để khỏa lấp những khoảng trống cho cầu thủ đối phương tận dụng. Các cầu thủ tiền vệ chơi áp sát, nhưng không vội vã lấy bóng trong chân đối phương, mà luôn giữ khoảng cách an toàn, buộc đối phương phải chuyền về hoặc thực hiện những pha qua người. Và khi cầu thủ đối phương quyết định loại bỏ cầu thủ đang kèm mình, lập tức có một cầu thủ khác đến hỗ trợ cầu thủ bị vượt qua. Những pha tạt cánh hay những pha phối hợp ở trung lộ đều rất khó thực hiện thành công, khi mà có ít khoảng trống được tạo ra.

Ngoài việc giữ cự ly trung bình – ngắn một cách ổn định suốt trận đấu, các cầu thủ đều hạn chế áp sát ở phần sân của đối phương để tránh bị kéo dãn đội hình. Kết quả là, đối phương rơi vào tình trạng có bóng nhưng không thể tấn công, và lâm vào bế tắc hoặc nôn nóng. Đó cũng là lúc Arsenal tung đòn phản công.

Với lối chơi thiên về phòng ngự, gánh nặng ghi bàn sẽ đè nặng lên đôi chân của tiền đạo cắm. Cầu thủ được sắp xếp ở vị trí này phải là một tay săn bàn sắc bén và có thể hoạt động độc lập. Khi triển khai tấn công, 3 trong số 4 cầu thủ đá cao nhất ở hàng tiền vệ sẽ cố gắng đưa bóng cho trung phong ở vị trí thích hợp nhất, người còn lại sẽ dâng cao hơn và chơi phía sau cầu thủ đá cắm và chơi như một tiền đạo lùi.

Để phát huy tối đa hiệu quả của sơ đồ này, HLV cần biết kiên nhẫn, hạn chế tối đa việc áp sát không cần thiết để lấp chặt khoảng trống. Ngoài ra, trung phong cắm trong đội hình phải là một cầu thủ toàn diện, như Thierry Henry là một ví dụ điển hình.

4-4-2: Nét đẹp mong manh, thuần khiết

 

Dù cho sơ đồ 4-4-2 không mang lại cho đội bóng phía Bắc thành London bất cứ danh hiệu nào, nhưng chí ít, nó cũng để lại những ấn tượng đẹp trong lòng các fan hâm mộ. Lối chơi “thêu hoa dệt gấm” với những pha phối hợp nhịp nhàng và chuẩn xác đã trở thành thương hiệu của Arsenal được thay đổi đôi chút, với trung tâm của những pha lên bóng là nhạc trưởng Cesc Fabregas.

Quyền kiểm soát bóng được đặt lên hàng đầu, các cầu thủ di chuyển liên tục và sử dụng những đường chuyền ngắn, những pha phối hợp một chạm để áp sát khung thành của đối phương. Arsenal thường đẩy cao nhịp độ trận đấu, khiến cho đối phương không thể theo kịp những pha phối hợp của họ. Với sự xuất hiện của những cầu thủ tấn công đầy sáng tạo ở hàng tiền vệ, các Pháo thủ hoàn toàn bắt nhịp với nhau một cách dễ dàng dù cho tốc độ trận đấu còn nhanh hơn cả thời kì bất bại trước đây.

Khi các trụ cột như Thierry Henry, Patrick Viera… lần lượt rời CLB sau khi cống hiến những ngày tháng huy hoàng nhất, Fabregas trở thành linh hồn cho lối chơi của Arsenal. Dù mới chỉ là một cầu thủ “mặt còn búng ra sữa” nhưng Fabregas lại có tố chất của một Play Maker hàng đầu, với khả năng giữ nhịp tốt và tung ra những đường chuyền “xé toang” hoàng phòng ngự của đối phương. Dù là “ông chủ” ở tuyến giữa, nhưng Fabregas vẫn di chuyển rộng để hỗ trợ các đồng đội và rất tích cực tham gia phòng ngự.

Để hỗ trợ cho Fabregas, 2 tiền vệ cánh của Arsenal cũng rất ít khi bám biên mà thường bó vào trung lộ để phối hợp với cầu thủ người Tây Ban Nha. Ngoài ra, bên cạnh Cesc còn có một tiền vệ phòng ngự khác, người đảm nhiệm vai trò hỗ trợ phòng ngự cũng như bọc lót cho tuyến trên.

Hàng công của Arsenal là sự kết hợp giữa một trung phong cắm có khả năng tranh chấp và làm tường tốt với một sát thủ vòng cấm. 2 gương mặt thường thấy trên hàng tiền đạo của các Pháo thủ là Adebayor và Robin Van Persie. Adebayor thường hoạt động khá rộng và có thể dạt cánh khi cần thiết, trong khi Van Persie lại thi đấu như một số 9 “ảo”, vừa chơi như một số 10 cổ điển và phối hợp cùng các đồng đội khác, vừa tìm kiếm cơ hội để ghi bàn.

2 hậu vệ cánh của Arsenal thường có xu hướng dâng cao để trám vào vị trí mà các tiền vệ cánh để lại. Ngoài những pha phối hợp ngắn đẹp mắt, Arsenal cũng tận dụng chiều cao và thể hình của Adebayor cho những pha không chiến, với những pha tạt bóng thường xuất phát từ các hậu vệ cánh.

Tạm kết

Lối chơi tấn công của Arsenal trong thời điểm cực này cực kì đa dạng và quyến rũ, nhưng cũng tồn tại một điểm yếu chết người: chính là khoảng trống mênh mông ở vị trí tiền vệ phòng ngự và ở 2 cánh. Để cố gắng lấp bỏ khoảng trống này, các cầu thủ phải cố gắng gây áp lực và lấy lại bóng ngay lập tức khi mất bóng.

Tuy nhiên, việc duy trì nhịp độ trận đấu ở tốc độ cao trong suốt 90 phút cũng khiến các cầu thủ suy giảm thể lực rất nhanh. Chính vì vậy, khi mà các cầu thủ Arsenal cứ mải mê tấn công và cống hiến những pha bóng đẹp mắt, họ thường bị dính bẫy phản công và để thua một cách đáng tiếc khi trận đấu bước vào những phút cuối. Lối chơi “ngây thơ” của các Pháo thủ đã khiến họ tuột mất chức vô địch trước những đối thủ già dơ và lì lợm hơn.

Tuy không thể giành được bất cứ danh hiệu nào trong giai đoạn hậu bất bại, nhưng Arsenal hoàn toàn có thể tự hào vì đã đem đến một sự khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại của giải Ngoại hạng Anh. Ở trong một giải đấu đầy khốc liệt với yếu tố thể lực được đưa lên hàng đầu, họ vẫn tạo được những dấu ấn nhất định với tinh thần thi đấu cống hiến và những bàn thắng giàu cảm xúc mà chúng ta vẫn luôn tìm kiếm ở môn thể thao vua. Kể cả khi vị thế của họ đã mất đi, các Pháo thủ vẫn luôn giữ được một hình ảnh đẹp trong mắt người hâm mộ.

 

Nguồn:

Cộng đồng